Casanova còn đẩy mạnh hơn

Cẩm nang chăm sóc trẻ
Một phần của cuộc phiêu lưu này là cảm giác nàng đang vào vai một nhân vật nào đó đang mời gọi đối tượng cùng mình chia sẻ mộng ảo này. Diễn vai một nhân vật nào đó là một trò chơi vô cùng thú vị. Sức hấp dẫn của trò chơi này bắt nguồn từ thời thơ ấu, khi mà lần đầu tiên con người cảm thấy thích thú được thử làm người lớn hay vào vai những nhân vật hư cấu trong truyện. Khi họ trưởng thành và bí ấn định một vai trò trong xã hội, sâu thẳm trong tâm hồn họ vẫn khao khát được vào những vai mà họ từng mong muốn và được đeo những chiếc mặt nạ mà họ từng muốn đeo. Cho đến bây giờ họ vẫn tiếp tục muốn được chơi trò đó, vẫn muốn đuộc vào một vai diễn khác với vai diễn của họ ngoài đời. Ta phải thỏa ước nguyện của đối tượng bằng cách trước hết để họ thấy ta đang vào vai một nhân vật nào đó và rồi ta sẽ mời họ cùng ta bước vào ảo mộng này. Ta càng biết sắp xếp mọi chuyện giống như một vở diễn hay trong một câu chuyện hư cấu thì hiệu quả sẽ càng cao. Pauline bắt đầu quyến rũ viên sĩ quan bằng một yêu cầu bí ẩn là mời chàng quay trở lại tối hôm sau, và rồi một phụ nữ thứ hai đưa chàng vào những căn phòng đầy lôi cuốn. Bản thân Pauline cũng cố tình đến trễ, nhưng khi nàng xuất hiện, nàng không hề đề cập đến câu chuyện mà chàng sĩ quan nhờ nàng nói với Napoleon hay nói những chuyện bình thường nào khác. Nàng mang dáng vẻ siêu thoát như một thiên tiên và chàng sĩ quan được mời bước vào câu chuyện thần tiên cùng nàng. Những gì xảy ra buổi tối hôm đó là thực nhưng lại trông giống như một giấc mơ tình ái. Casanova còn đẩy mạnh hơn nữa các vai trò mà hắn đóng. Mỗi khi đi xa, hắn thường đem theo cả một tủ quần áo khổng lồ và một rương đựng đầy vật dụng, trong số đó có rất nhiều thứ mà hắn dành làm quà tặng cho những đối tượng mà hắn muốn quyến rũ như quạt, nữ trang, quần áo. Một số điều hắn nói và làm đều được vay mượn từ các nhân vật trong các câu chuyện hắn đọc hoặc nghe kể lại. Hắn luôn bao bọc phụ nữ trong bầu không khí lãng mạn huyền ảo nhưng vẫn để họ cảm nhận được đó là thực tại, giống như Casanova, ta hãy nhìn cuộc đời như một vở tuồng sân khấu. Ta hãy đưa một vẻ nhẹ nhàng thanh thoát vào những vai mình đóng. Ta hãy cho đối tượng cái cảm giác họ đang sống trong một vở kịch hay một ảo ảnh, phải khiến họ hoang mang bằng lời nói hơi nhuốm màu mộng ảo và bằng những điệu bộ cử chỉ lấy cảm hứng từ những điều hư cấu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *